PDA

View Full Version : tiểu sử Ba Giai



cauba3
06-18-2009, 07:55 PM
Có thuyết cho rằng Ba Giai tên thật là Nguyễn văn Giai, chỉ biết ông sinh tại Hồ Khẩu, Hà Nội, tác giả Hà Thành chính khí thuật lại việc Hà Nội thất thủ và cái chết anh dũng của Hoàng Diệu, đồng thời mạt sát bọn quan lại hèn nhát lúc bại trận. Vì thời cuộc loạn lạc nên Nguyễn văn Giai không thi cử gì, và ngày ngày thường dùng mưu trí để chọc phá, cười cợt người đời. Còn Tú Xuất thì hiện chưa biết rõ lai lịch ra sao.
Hẳn đây là những nhân vật có thật, là những "nho sĩ bất đắc chí" nghịch ngợm quấy phá trong một mức độ nào đó thôi. Nhưng về sau, được dân gian tưởng tượng thêm thắt, bịa ra nhiều chuyện kỳ quặc, quá đáng, có khi đến lố lăng hay bất chính, bất lương..., tưởng không thể nào tương xứng với tác phong, tư cách của nhân vật có thật (nhất đối với tác giả một thiên hồi ký có giá trị văn chương và yêu nước như Nguyễn văn Giai!).

Lúc bắt đầu trêu ghẹo, chế diễu thói đời, Ba Giai, Tú Xuất được mọi người tán trợ, hoan hô ngay, vì họ đã nói lên được những nỗi bất mãn, uất hận ủ ấp, dồn ép trong tâm tư của dân gian trước thời cuộc. Nhưng về sau, khi một số chuyện, hoặc được dân gian tưởng tượng thêm thắt vào cho tăng phần hấp dẫn hơn, hoặc thật sự do một số người vô danh tinh nghịch quấy phá bừa bãi gây nên mà người ta lại đem gán cho Ba Giai và Tú Xuất, được phổ biến khắp nơi, thì mọi người, nhất là những người "có chút ít máu mặt", đều kiêng né, coi như đó là những hung thần. Đến mức, người thời ấy đã có câu:
Hễ ai mà nói dối ai,
Thì mồng một Tết, Ba Giai đến nhà."
Tuy vậy, những giai thoại về Ba Giai, Tú Xuất đã một thời được lưu truyền sâu rộng ở miền Bắc. Dân gian thấy có chống đối, có chọc ghẹo, có mưu mẹo lừa bịp tài tình, thì cười theo để giải trí, mua vui. Nhất là, các nạn nhân của Ba Giai, Tú Xuất phần lớn là những chủ sòng bạc, những con bạc chuyên cướp giựt lẫn nhau, là những hạng người đã từng buôn bán chua ngoa, lừa dối, xảo quyệt, là những quan lại đã từng vơ vét, tham nhũng, độc ác ...
Những trò quỉ quái mà Ba Giai, Tú Xuất dở ra với chúng, chẳng qua cũng chỉ là những thủ đoạn của những phường "mạt cưa, mướp đắng" đương đầu nhau, cướp giật, thanh toán lẫn nhau mà thôi. Cho nên, khi kể lại những chuyện ấy để mua vui, dân gian đã hả hê cười với tư cách là những khán giả đang xem một tấn tuồng của mấy tên hề trêu chọc, phá phách nhau trên sân khấu mà thôi.