Thầy tôi, bà Seiko, là một người họa sỹ Nhật. Sống lẻ loi trong một căn chung cư tồi tàn, chứa đầy tranh và sách vỡ cũ kỷ đã hôi mùi mốc của thời gian. Thầy sống một đời sống "cho ra" mà không bao giờ đòi lại gì cho chính bà. Trên môi luôn luôn có nụ cười tươi đầy hồn nhiên , giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Nhưng mỗi khi tụng kinh, thì giọng thầy sang sảng vang dội cả không gian như đánh thức tâm thức của tôi dậy.
Một buổi chiều ,nắng vàng diụ dàng của mùa hạ. Vì có chồng cũ của bà từ Kyoto sang thăm,thầy đã mời tôi cùng vài người bạn họp mặt dùng buổi cơm chiều. Nhìn gương mặt rạng rỡ với nụ cười hiền hòa, lòng tôi chợt xao xuyến...
thật không nỡ xa thầy. Trước khi dùng cơm, bà yêu cầu mọi người cùng bà tụng một hồi kinh A Di Đà. Chồng cũ bà làm chủ lể, ông là một thiền sư cũng là quán quân thư pháp nỗi tiếng nhất của Nhật hiện nay. ?ng bà tụng kinh bằng tiếng Nhật, tôi chẳng hiểu gì, chỉ chắp tay cúi đầu. Tôi đang mơ màng trong tiếng kinh. Chợt nghe ông hét to như đang đánh thức... một ai? Từ đây... thầy tôi đã ra đi trong tiếng niệm phật. Gương mặt sáng tươi như ánh nắng vàng trong của buổi chiều hôm ấy... ?ng vẫn thản nhiên làm lể đến cuối cùng, không rúng động ,không xôn xao...
Một buổi cơm chiều không trọn vẹn...
Vĩnh biệt thầy.