Có lẻ mọi người sẽ thắc mắc sao không nghe tôi nhắc tới Cha mình, thật lòng mà nói tôi không có một chút ấn tượng gì về người cha đã bỏ tôi lúc còn nằm trong bụng Mẹ. Tôi chẳng buồn tủi chút nào hết vì tôi có Má, một người vừa làm Cha vừa làm Mẹ. Nhờ Má tôi có chút học thức và làm việc ở một công sở nên không phải tảo tần nắng mưa, nhưng Má tôi cũng đã dạy dổ và nuôi anh em tôi lớn khôn trong vòng tay thương yêu che chở của Má như bao người Mẹ VN đáng kính. Rồi vì thời cuộc tôi rời bỏ quê hương. Thời gian đầu một mình trên xứ lạ quê người, ngày nào tôi cũng khóc vì nhớ Má, nhớ gia đình, nhớ bạn bè. Cái nổi nhớ tha hương dần dần như lắng dịu khi tôi không còn thì giờ để mà suy nghỉ vớ vẫn, tôi phải đi học ngôn ngử xa lạ, lăn mình hoà nhập vào cuộc sống xứ người, đi làm kiếm tiền để sinh sống và tằn tiện gởi về phụ với gia đình lo cho Má tôi. Má tôi cũng đã lớn tuổi và hay đau yếu (không biết phải do hậu quả lúc mang thai và sanh tôi ra, Má khóc nhiều nên bị bịnh <sản hậu> như Ngoại tôi thường hay kể không??) Thời gian qua nhanh thế mà đã 10 năm lăn lộn ở xứ người, anh tôi liên lạc thường xuyên kể chuyện nhà và nói Má tôi yếu lắm, hai chân gần như đi không được, mổi lần nói chuyện với anh là tôi khóc, thế là tôi quyết định thu xếp về thăm gia đình...
Ngày tôi bước xuống phi trường TSN, chỉ có vợ chồng người anh và thằng cháu ra đón, tôi ôm mọi người vừa khóc vừa hỏi :
-Má đâu, Má khỏe không?
Anh tôi trả lời:
-Má yếu lắm không đi được, em về nhanh đi Má nhớ em lắm.
Ngồi trên xe tôi vừa nghe mọi người kể chuyện vừa rảo mắt nhìn đường phố, quá nhiều đổi thay nhưng không quan trọng, điều mà tôi ao ước là được ôm lấy Má thôi. Xe đậu trước hẽm nhà, tôi chạy ào vào nhà và kêu lên:
-Má ơi! Má đâu rồi, con về nè.
Tôi thấy từ trong nhà, hai người khó khăn dìu Má bước ra, tôi chạy tới quỳ ôm chân Má mà khóc như một đứa trẻ, tôi nghe tiếng Má tôi nấc từng hồi, bàn tay gầy run run của Má vuốt lên tóc, lên mặt tôi...Má tôi gầy đi quá nhiều!!!
Tôi được nghỉ một tháng, suốt trong thời gian nầy tôi ở quanh quẩn bên Má, không đi đâu xa. Sáng tôi xách giỏ cùng người chị Dâu đi chợ, mua thức ăn về và tự tay nấu những món ăn ngon cho Má ăn,(Má tôi nấu ăn rất ngon, tôi đã được Má <truyền hết bí quyết>, đó là điều mà tôi tự hào khi nấu ăn cho những buổi họp mặt gia đình hoặc bạn bè và được mọi người khen ngon). Cả ngày, ngoài giờ ăn hoặc đi mua xắm chút đỉnh, Mẹ con tôi lại nằm trên giường nhắc lại chuyện xưa hay kể chuyện bây giờ cho đến lúc cả Mẹ lẫn con mỏi mòn thiếp đi, đôi khi giựt mình thức dậy tôi thấy tay của Má vẫn còn đặt trên người tôi như đang ôm chặt, có lẽ Má sợ mất tôi...
Rồi cũng đến ngày tôi phải ra đi. Má vẫn ngồi trên giường, tôi không dám nhìn Má vì biết nếu nhìn thấy Má khóc tôi làm sao đi cho đành. Tôi nói lẹ với đứa cháu :
-Con ôm Nội lại, coi chừng Nội té nha.
Tôi hôn thật nhanh lên gương mặt đầy nước mắt của Má:
-Con sẽ về nữa, Má ráng giử gìn sức khỏe.
Tôi chạy thật nhanh ra đầu ngỏ để tránh nghe tiếng khóc vở oà từ đáy lòng của người Mẹ.
Tôi trở lại xứ người, hành trang lần nầy tôi mang theo câu nói của Má mà suốt cuộc đời tôi sẽ không bao giờ quên:<Con săn sóc Má rồi mai mốt con lại đi, ai lo cho Má được như vầy??>
Cũng ngày nầy 10 năm trước (....1998), tôi nhận được điện thoại gọi nửa đêm:
<Má hấp hối em thu xếp về gấp>
Tôi đã về, cái đêm cuối cùng gặp Má...thân xác Má tôi tiều tụy, hơi thở thoi thóp. Tôi ứa nước mắt hôn lên trán Má rồi hỏi:
Má biết con là ai không?
Má mở mắt ra nhìn tôi, ánh mắt gần như dại, Má gật đầu thều thào:
Biết...con là N...
Đó là lần cuối tôi nghe Má gọi tên tôi....

HN.VK.08.2008
Mười năm tang Mẹ
Mười năm tang Mẹ con mang
Mười năm con vẫn bàng hoàng xót đau
Nghiã trang nắng hắt lối vào
Dẫm chân trên lá nghẹn ngào lệ rơi
Tha phương...mộ Mẹ một nơi
Bao lần lạy Mẹ xin lời thứ tha
Mộ phần chăm sóc lơ là
Tội con bất hiếu vì xa lối về
Qùy bên mộ Mẹ tỉ tê
Mẹ ơi! Đất lạnh tứ bề ôm thân
Hơi con chẳng ấm mộ phần
Muốn ôm lấy Mẹ trời gần đất xa!!!

HN.VK.08.2008