Tình Yêu & Định Mệnh

Forums Vườn Hồng Trong Ta Tùy Bút Tình Yêu & Định Mệnh

Viewing 2 posts - 1 through 2 (of 2 total)
  • Author
    Posts
  • #1531
    tkvtkv

    Tôi cũng không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu ,và cũng không biết phải nói như thế nào ,để người đọc có thể hình dung đây là một câu chuyện có thật trong thời đại nầy, vì nó đã âm ỉ trong lòng tôi 20 năm qua.

    Hôm ấy là một buồi chiều mùa hạ, ở một thị xã nhỏ miền tây nam tôi. thấy nàng,và từ đó cái gã khờ cứ mỗi tối cũng cắp sách tới lớp học ngoại ngữ buổi tối cùng nàng,mà trời ơi ,vào lớp có bao giờ gã khờ đó nghe bà giáo giảng bài gì đâu ? hay ngó quyển sách chi đâu? mà anh ta chỉ nghía nàng rồi nghe giọng nàng thời gian trôi dần ,định mệnh vẫn là định mệnh nàng sang mỹ với gia đình và. xem như cái chuyện yêu thầm nhớ trộm của tôi ,được kết thúc bằng một buổi tiệc liên hoan ở một nhà hàng nhỏ ,mà từ đó tôi lần đầu tiên trong đời được nếm được cái hương vị chát lẫn đắng của bia ,và cũng từ đó, trong hàng ngàn món ăn việt nam có một món mà tôi không bao giờ ăn được nữa, và cũng không bao giờ muốn nghe nhắc tới tên của nó hột vịt lộn chiên bơ,vì đó là món ăn cho buổi liên hoan đưa nàng sang Mỹ để đoàn tụ với gia đình.

    Người đi kẻ ở hồn vô vọng,
    Một trái tim côi một khối tình.
    Người đi nào biết tình đơn chiếc,
    Kẻ ở vu vơ nhớ mong sầu.

    . Thời gian cũng ơ thờ trôi qua và cũng hững hờ với những nỗi đau của nhân thế, và rồi tôi cũng sang Mỹ … với cá tính của một thằng con trai không thích chịu thua, tự cao, tự phụ. Khi đến Mỹ tôi đã lao vào sự hòa nhập cuộc sống vừa làm ,vừa học tìm lại cho mình những gì mà chính tôi xem như mình đã mất, hay nói cách khác là làm lại từ đầu .Tôi không có bạn bè ,không thích giao tiếp.Tôi lao vào công việc sách vở như một con thiêu thân gặp ánh đèn, nhưng không hiểu sao bộ não của tôi ,bộ nhớ của tôi nó phản bội tôi từ lúc nào không hay sự nhạy cảm hay những tiềm tàng cho việc học của tôi hầu như giảm sút rất nhiều.Tôi không còn như xưa có phải tôi đã già rồi chăng? không ,không thể như thế được, tôi tự nhủ và tiếp tục lao vào ánh đèn.Sau gần 5 năm ,từ ngày tới Mỹ tôi được một công ty mướn sau khi tôi hoàn tất một Project ở trường và .. tôi đã nhảy tường của trường ra đi làm.
    Cứ ngỡ là đời đã an bày cho mình một số phận sau 6 năm và vết thương của con tim vẫn âm ỉ rỉ máu.Chợt một hôm ,một người bạn thân cùng thị xã cũng đến Mỹ và cho tôi số phone của nàng.. cầm số phone mà trong lòng đầy cảm giác vui buồn, lo ngại và rồi tôi cũng quyết định gọi nàng mà trong lòng không mấy tin là mình sẽ làm cho cô ấy ngạc nhiên ,hay vui mừng cho lắm ,và y như rằng cú phone ấy. Trái tim tôi lại mang thêm một vết sướt nàng đang vui vẻ với cuộc sống hiện tại và đang đi học ngượng ngùng nói vu vơ vài câu giã lã và nhẹ nhàng để cái phone xuống trong lòng nặng trĩu một nỗi ưu hoài.

    Có lẽ vì ta quá si tình,
    Nên lòng ray rức lẫn buâng khuâng.
    Lang thang bờ cát nhìn sóng vỗ,
    Tự hỏi lòng mình phải yêu chưa ?

    Thời gian lại một lần nữa hững hờ vô tâm trôi qua đời tôi ,và cũng cái ngày tôi gọi phone cho nàng năm sau, năm nay giọng nàng có vẻ như đang tràn đầy hạnh phúc nàng nói thật nhiều và nàng đâu biết người nghe đang đau cái nổi đau vô hình ,nhưng không hiểu sao trong tôi ,nổi đau vẫn thấy có chút ấm áp từ trong tiếng cười hồn nhiên của nàng,từ trong giọng nói và những ý nghĩ ngây ngô trẻ con của nàng,và cứ thế chúng tôi trò chuyện thâu đêm..

    Tôi không phải mẫu người đàn ông cao thượng ,và cũng không muốn trở thành cao thượng trong tình yêu ,nhưng không hiểu sao, khi thấy nàng vui vẻ hạnh phúc ,thì tôi cảm thấy cũng vui vui ,tuy cái vui ấy được đặt trên một niềm đau không tả được, cái nổi đau mà thế nhân thường cho nó cái tên là kẽ thất tình ,hay một kẽ thua tình.Chính tôi cũng không hiểu tôi đã dành cho “nàng” một loại tình yêu như thế nào nữa, nhưng trong lòng chỉ mong “nàng” được hạnh phúc được bình yên.

    Tôi còn nhớ cái nhìn đâu tiên, nàng không có cái đẹp lộng lẫy, không có cái nét kiêu sa như những người con gái khác nhưng lại có một cái nét mà tôi chỉ muốn nâng niu vì sợ nó vỡ, một cái nét thùy mị mà nó cần có một sự chở che có lẽ vì thế mà tình yêu tôi dành cho nàng không mang tính chiếm đoạt hay tranh chấp.

    Thời gian cứ thế trôi như một dòng sông muôn đời không mệt mỏi, năm thứ 3 cũng cái ngày mà tôi gọi phone cho nàng ,thú thật là tôi không có ghi lại cái ngày nầy nhưng không hiểu sao trong 3 năm liền với 3 cú phone nó lại cùng ngày (sau này tôi xem lại mấy tờ phone bill mới phát hiện ra điều nầy) lần nầy thì giọng nói của “nàng” buồn và hình như có pha lẫn cả nước mắt.Sau vài câu thăm hỏi tôi mới biết nàng vừa mới chia tay. Đêm hôm ấy, tôi đã an ủi nàng,vỗ về nàng và sơ ý buông ra những lời tỏ tình chân thành nhất mà tôi đã ấp ủ bấy lâu nay. Tôi cũng không dám tin là mình trở thành cái phao cho nàng ngay lúc đó. Đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa, Tôn tử mà sống lại chắc đem tôi ra trảm quá vì dám cả gan lấy binh pháp của ổng ra cua gái

    Sau đêm đó ,tình yêu và định mệnh đã an bày cho tôi một số phận, không hiểu sao tôi không thích ban ngày nữa, tôi chỉ thích khi mặt trời lặn mà thôi vì lúc tôi lại có nàng, nghe được giọng của nàng… cứ thế ,từng đêm ,từng đêm ,tôi đã rơi vào khoảng không gian của tình yêu lúc nào không hay và rồi tôi nàng gặp nhau. Tôi đã trở thành một bại tướng ngay từ cái lúc nhìn nàng ở cửa máy bay sau gần 10 năm xa cách…. ngày xưa “nàng” 16 trăng tròn, bây giờ một thiếu nữ cái nét thùy mị của “nàng” trời ơi. Tôi đứng chết lặng như Từ Hải trong truyện kiều và gươm rơi giáp rụng làm sao đây.. nụ cười, mái tóc dài buông thả… tiêu rồi hết cứu rồi ,trong tôi bây giờ không những chỉ một binh pháp của Tôn tử, mà là nguyên cuốn luôn bởi vì cái nét thùy mị nầy. Tôi không thể nào sống thiếu được không thể nào…

    Sau lần gặp gở đó, cứ mỗi cuối tuần trên đường đi làm về là tôi ghé qua sân bay thay vì về nhà ,tôi bay qua nhà “nàng” tối chủ nhật và sáng sớm thứ hai bay về đi làm tiếp. Cuộc sống của tôi cứ thế trôi theo dòng thời gian và không đầy nữa năm sau tôi đã đón được “nàng” dzìa dzinh. Tôi chấp nhận tất cả ,xóa đi những phiền muộn trong quá khứ chúng tôi bắt đầu một chặng đường mới trong cuộc đời của cả hai.

    Trong thời niên thiếu của mỗi chúng tôi có cái khác nhau về gia cảnh với “nàng” vì lý do thời cuộc cho nên “nàng” sinh trưởng trong sự trông nom của dì và ngoại cho nên tình cảm cha mẹ với “nàng” là điều mà “nàng” hằng khao khát. Sau khi về với tôi, tôi đã tranh thủ với gia đình tôi và cuối cùng thì tôi “đã ra rìa” hồi nào không hay… ba mẹ tôi yêu thương “nàng” như con gái, còn em út tôi thì xem “nàng” như chị gái chứ hông phải chị dâu, còn tôi kakakaka dza dzìa dù rằng trước đây tôi là đứa con được mẹ yêu nhất nhà, tuy lỳ lợm nhưng là thằng anh có trách nhiệm. Tuy nhiên tôi rất hạnh phúc ,vì cái điều mong muốn thành sự thật của tôi đã mang đến cho “nàng” tất cả những gì “nàng” khao khát ,và tình yêu trong tôi vẫn không thay đổi ,vẫn yêu “nàng” say đắm như cái thuở ban đầu. “Nàng” rất yêu thơ và tôi tập làm thơ .v.v.

    Vì yêu em ta hóa thành thi sĩ,
    Ghép tình yêu vào mỗi vần thơ…
    Gởi qua gió đến hôn em mỗi sáng,
    Rũ lá vàng trãi lối em sang…

    Cũng là cái chữ thời gian, và rồi chúng tôi cũng có một mái nhà ấm cúng . Sau 1 năm ái ân tình nồng. Đứa con trai đầu lòng ra đời ,và đàn nghé lại có thêm con thứ 2 …. Thấm thoát mà 10 năm đi qua. Trong 10 năm không ít những thăng trầm trong cuộc sống, không ít những sóng gió cho cuộc tình đầy mật ngọt của tôi nhưng chúng tôi vẫn vượt qua… nhưng không hiểu sao trong suốt 10 năm ,trong trái tim tôi tình yêu của tôi dành cho “nàng” đôi khi nó vẫn có những khoảng trống, nghi ngờ, hay đố kỵ trong một sự mơ hồ nào đó….. nói tóm lại là trái tim không bình yên. Nhưng trên thực tế cuộc sống của chúng tôi vẫn vui vẻ vẫn hạnh phúc những sự kiện nầy hầu như trong mỗi người chúng ta điều có, nhưng không ai nói ra được vì sự mơ hồ của nó. Cả hai chúng tôi sống rất cởi mở và rất cảm thông với nhau, chia sẻ với nhau niềm vui nổi buồn. Chúng tôi thường tâm sự với nhau ,hay trò chuyện hay bàn thảo với bất cứ sự việc gì xảy ra chung quanh cuộc sống của chúng tôi ,chứ chúng tôi không có ấp ủ trong lòng, hay mạnh ai nấy suy nghỉ ..nhưng trong lòng của mỗi chúng tôi hình như vẩn có một sự vô hình nào đó mà cả hai không nói ra được. Tuy vậy tình yêu mà tôi dành cho nàng vẫn không mất đi cái nét say đắm của nó

    Và cũng từ đó tôi có 1 tập thơ với chủ đề “ngày vắng nàng” đó là lúc trong trái tim tôi có 1 khoảng trống ,hay nghi ngờ một sự xa vắng vô hình ,vô vọng nào đó, và cũng có lẽ đây là cái cá tính của tôi “không dể chịu thua”. Tôi tìm mọi cách để chửa lành vết thương nầy để bảo vệ khối tình mà tôi đã cưu mang trong lòng như một gia sản của đời mình.

    Cho mãi tới một ngày, chứng nhức đầu đã hành hạ nàng đến mức tôi không còn chịu nổi ,và buộc lòng phải đưa “nàng” đi bác sĩ chuyên khoa. Sau đó bác sĩ cho “nàng” dùng một loại thuốc an thần (loại nhẹ nhất) và hình như là “nàng” khá hơn, bớt nhức đầu hơn ,nhưng ngược lại thì giữa tôi và nàng lại có một khoảng cách vô hình nào đó chắn ngang. Đôi khi tôi muốn gần “nàng” thì lại có sự kiện gì đó làm cho tôi không gần “nàng” được ,và nó kéo dài hơn mấy tuần lễ như thế. Linh cảm báo cho tôi biết có một điều không may xảy ra …. Tôi quyết định dùng thử loại thuốc mà “nàng” đang dùng… thì lạ thay ngay đêm đầu trong giấc ngủ của tôi ,một hồi ức hơn 15 năm qua trong gia đình tôi mà hầu như tôi đã quên hẵn… nó trở về trong giấc ngủ của tôi ,và tôi tiếp tục dùng ,và sau đó những sự kiện trong tiềm thức của tôi lần lượt trở về trong giấc ngủ của tôi… những sự kiện mà tôi hoàn toàn quên hẵn đi nó… như lúc 1975 ba tôi bị bắt đi cải tạo, mẹ tôi đưa anh em tôi về ngoại tá túc …. v.v. những hồi ức đó nó cứ trở lại trong từng giấc ngủ của tôi như chính tôi sống lại với nó ,và việc học của tôi cũng phát triển một cách khác thường giống như hồi xưa khi còn học ở phổ thông… sự nhạy bén, bộ não linh hoạt, nhớ nhanh và dai không còn quên đầu quên đuôi nữa ….. thì ra cái lọ thuốc này làm cho “nàng” nhớ lại vết thương lòng và hình hài người xưa và …. công lao 10 năm qua của tôi trôi ra biển …… một cảm giác từ trong tiềm thức tôi nghỉ ra sao khi dùng thử loại thuốc nầy. nhưng ……..

    Sau vài tuần, với lọ thuốc từ bác sĩ căn bịnh nhức đầu của “nàng” thuyên giảm nhiều nhưng đổi lại thì cảm giác của tôi với “nàng” ngày càng có khoảng cách và xa lạ. Tôi càng cố gắng thì sự xa lạ, xa cách đó càng rõ. Tôi, gần như là tuyệt vọng và tôi cũng bắt đầu hiểu câu ‘giọt nước mắt chảy ngược’ trong một người đàn ông mà chính tôi phải đón nhận nó với sự bất lực của chính mình. Tôi có cảm giác là mình không còn đứng vững nữa. Buổi sáng đó tôi cũng đi làm bình thường nhưng … tôi đã không kịp bước tới bàn làm việc của mình tôi thực sự quỵ tại cửa phòng làm việc của mình. Cái hình gia đình trên bàn …nụ cười của “nàng” …. mờ dần mờ dần trong mắt tôi … tôi choáng váng vì cả đêm qua tôi không hề chợp mắt bởi tôi có cảm giác như sắp mất “nàng” và từng dòng nước mắt cứ chảy ngược vào tim … sau gần 30 phút tôi lấy lại được bình tỉnh từ trong cái cá tính của tôi “không dể chịu thua”. Tôi tự mình đứng lên lại và sau đó gọi “nàng” với cái giọng nhỏ nhẹ bình thường, tôi tìm cách hỏi “nàng” nhưng rồi “nàng” nói …. tối về “nàng” sẽ nói…

    Có lẽ tình yêu và đinh mệnh của tôi luôn được đặt vào những buổi tối. Tối đó, sau khi cơm tối xong, ru đám trẻ ngủ xong chúng tôi ngồi ở phòng gia đình và “nàng” bắt đầu nói. Cái vẽ của “nàng” nhìn rất là nghiêm trọng làm trong lòng tôi cũng có chút lo lắng… và câu chuyện bắt đầu …
    “nàng” nói: anh có biết không 10 năm qua anh chỉ được cái xác của em thôi, còn linh hồn em… vẫn thuộc về “anh ấy” .
    Khi tôi nghe “nàng” nói câu ấy và nhìn vẽ mặt của “nàng” … sao mà “nàng” quá ư là tội nghiệp quá ư là đáng thương thay vì là đáng hận. 10 năm qua tôi đã mang đến cho “nàng” tất cả so với bạn bè cùng lứa (cùng lớp)… “nàng” là người hạnh phúc nhất… dzậy mà hôm nay tôi mới biết 10 năm qua “nàng” đau khổ dzậy sao ….
    Tôi nhìn “nàng”…. tôi muốn ôm “nàng” vào lòng và muốn nói câu “xin lỗi em anh sơ ý”. Nhưng tôi tự chủ được cái cảm xúc đó và nhẹ giọng hỏi “nàng” thêm vài câu …và rồi thay vì với vai trò là chồng của “nàng”, tôi lại đóng vai trò của của một tri kỷ. Tôi an ủi “nàng “, xoa dịu nổi đau trong lòng của “nàng” và cho “nàng” vài lời khuyên làm thế nào để có thể tháo gở cái gút trong lòng mà không làm tổn thương đến tình cảm gia đình cũng như người bạn trai củ. Tôi đã an ủi nàng như 10 năm về trước vậy ….. mọi chuyện xảy ra hầu như trong một câu chuyện thần thoại nhưng nó lại là chuyện thật của đời tôi

    Tôi không dám tin cho cả chính mình là tôi có thể làm được điều nầy, nó đến với tôi quá nhanh ,nhanh như một tia chớp …tôi không đủ thời gian để suy nghỉ. Những gì tôi làm được… nó đến từ con tim của tôi …con tim mà tôi đã cho nàng 20 năm trước đây (10 năm mong chờ 10 năm bên nhau) và cá tính của tôi. Tôi đạp đổ tất cả để được yêu và chính cái cá tính nầy đã cho tôi một đinh mệnh mới trong số phận của tôi… đó là cũng trong một đêm sau lần thứ 2 của 10 năm tôi đã chinh phục được trái tim của “nàng”.

    Dòng nước mắt mà trước đây 2 đêm chảy ngược vào tim bây giờ một lần nó chảy ngược trở ra lại …. vâng tôi đã tìm được chiếc chìa khóa để mở trái tim của nàng.

    Trong vấn đề nầy có một điều tôi không hiểu… là trong suốt 10 năm qua giữa 3 người… tôi, anh ta và cô ấy có một quan hệ trong tiềm thức mà không ai biết. Cho mãi đến hôm nay, sau khi tôi khuyên “nàng” nên liên lạc lại với anh ta để tháo bỏ cái gút trong lòng 10 năm qua, thì mới phát hiện ra những sự kiện mà tôi và cô ấy có thì anh ta cũng có …. gần như cùng một thời gian …. sau khi chúng tôi email qua lại tất cả những gút mắc trong chuyện tình 10 năm qua đã được đưa ra ánh sáng thì căn bịnh nhức đầu của “nàng” cũng không cánh mà bay…. còn trong tôi là một tâm trạng thật nhẹ nhàng còn tình yêu cho nàng thì gần như là tuyệt đối … sẽ không còn những ngày vắng nàng nữa….

    #1532
    tkvtkv

    cũng như thường lệ sáng nay thứ sáu “nàng” đi làm và sau khi đưa đàn nghé đến trường xong tôi về lại nhà với ly cà phê còn bóc khói và ngồi ờ phòng gia đình tôi thích ngồi đây uống cà phê và buổi sáng vì căn phòng nầy có những cánh cửa kiến khá lớn nhìn ra sân nhà sau và cái hồ nước cái không khí thật là êm ả của buổi sáng, ngoài sân rải rác dâm cây mãn cầu đang vội vã ra lá sau mùa đông lạnh buốt bên cạnh đó là cây chanh đang ra hoa tạo cho khoảng sân có một sức sống và ngoài tầm của khoảng sân là một hồ nước với vài khóm lao xậy vẫn giữa được màu xanh mặc dù mùa đông năm nay khá lạnh và dài thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ làm cho mặt hổ như run động với những gợn sóng nhỏ li ti và chính những gợn sóng đó làm cho những thân cây lao cũng lắc lư theo từng nhịp của nó trông xa xa như chúng nó đang chào nhau với những câu ” một buổi sáng tốt lành”. Thời tiếc bây giờ xem như đã vào xuân và trong lòng tôi cũng có cái cảm giác mang mác của mùa xuân thì phải. Nếu như có một ai đó bắt gặp tôi lúc nầy và nhất là ánh mắt của tôi họ sẽ nó tôi đang mơ mộng bởi vì cái ánh mắt của tôi có lúc xa xôi có lúc gần lại và có lúc như sáng lên theo từng nhịp của dòng suy tưởng trong tâm khảm của tôi lúc bấy giờ.
    Thứ sáu, sáng nay thứ sáu như tôi không có cảm giác trống vắng mặc dù nàng vẩn không có ờ nhà tôi không còn tâm tư để viết những dòng thơ ngày vắng nàng như trước đây nữa. Kể từ “đêm hôm ấy” cái gút trong lòng và cái nặng nề trong tình yêu của tôi xem như không còn nữa. Giấc ngủ của “nàng” trông rất bình yên hơn hơi thở của “nàng” nhẹ nhàng hơn và tình yêu của tôi … cái tình yêu mà tôi xem như là tuyệt vọng , nó thực sự hồi sinh … thứ sáu … nhưng tôi không còn cảm giác trống vắng nữa, không còn cảm thấy vắng nàng nữa và cũng không còn nỗi sót xa trong lòng … mùa xuân năm nay tới muộn nhưng trong lòng tôi nó vẫn tới đúng định kỳ.

    Tuy là không viết được vần thơ vắng nàng như tôi phải viết lời tỏ tình cho nàng mỗi sáng … mà sáng giờ bò vòng vòng mất lượt trên bộ sofa gòi mà viết chưa ra lời nào hết :nono: có lẽ tình yêu mà tôi dành cho nàng pha lẩn cái nét si tình của tôi hòa lẩn cái tính lãng mạng rồi trộn thêm cái vất vã 20 năm qua cho nên bây giờ ….

    muốn nói yêu em sợ em cười. Già rồi chứ phải trẻ gì đâu
    Yêu thì anh nói, già hay trẻ. Mắc mớ chi nhau phải ép lòng.

Viewing 2 posts - 1 through 2 (of 2 total)

You must be logged in to reply to this topic.

Forums Vườn Hồng Trong Ta Tùy Bút Tình Yêu & Định Mệnh